Có vài bộ tiểu thuyết hay viết kiểu, nhân vật chính sáng còn đang điều trị ung thư, chiều đã đứng hát vang trên sân khấu concert, đến tối lại chễm chệ xuất hiện trên màn hình tivi.
Cái kiểu nhân vật chính toàn năng đó đúng là khiến người ta ghen tị, cứ như thể trên đời này chẳng có việc gì làm khó được hắn vậy.
Chuyện gì vào tay hắn cũng đều được giải quyết êm đẹp.
Trần Dã cũng muốn trở thành một người như thế, cái gì cũng biết tuốt.




